Quán Thời Gian
Hân hoan đón mừng quý khách đến với Quán Thời Gian!

CHIỀU QUÊ - Hoàng Quý

Go down

CHIỀU QUÊ - Hoàng Quý

Bài gửi  minhthanh on Sun Sep 23, 2012 4:03 pm



1.
Quê nhà tôi chiều khi nắng êm đềm
Chạy dài trên khóm tre đàn chim ríu rít ca
Bao người ra ngồi hay đứng bên thềm
Ðợi chồng con mắt trông về phía trời xa
Sáo diều êm nào khác lời thơ
Lúa vàng reo ngàn muôn sóng nhấp nhô
Ôi chiều quê chiều sao xiết êm đềm
Nhìn xem tơ khói vương chờ giây phút mến thương
Trông người ra ngồi hay đứng bên thềm
Chuyện trò chung với nhau đời sống thần tiên.

2.
Quê nhà tôi đời dân sống êm đềm
Chiều khi trăng mới lên và chim thôi hát ca
Bao người ra ngồi hay đứng bên thềm
Chuyện trò chung với nhau đời sống thần tiên
Tiếng bờ tre đùa gío chiều lên
Mấy hàng cau đằm trăng xóa rơi đêm
Ôi hciều quê chiều sao xiết êm đềm
Chiều khi trăng mới lên đàn vạc lên tiếng kêu
Ôi hồn quê hồn thức lúc ban chiều
Nhìn chiều quê nắng mơ càng thấy lòng yêu.



Mai Hương trình bày

Hoàng Quý
tâm hồn tươi sáng ấy...

(Trích bài viết của Duyên Anh)

....
Có lẽ, tôi là người yêu mến Hoàng Quý nhất. Trong nhiều cuốn truyện viết về tuổi nhỏ của tôi, tiếng kèn ác-mô-ni-ca của thằng Vũ khơi dậy những dòng nhạc kỷ niệm, tiếng hát của thằng Vọng đưa tôi trở lại chiều quê có bao nhiêu người ra ngồi hay đứng bên thềm, chuyện trò với nhau, đời sống thần tiên... Tình quê nói hết đời mình không hết, nhưng cất giọng hát Chiều quê của Hoàng Quý tưởng đã được vỗ về, an ủi. Chiều quê của Hoàng Quý là một chiều quê ước mơ của chúng ta. Ru ngủ êm ái, nhìn lúa vàng nhấp nhô reo vui hạnh phúc. Ở đây, chúng ta không than khóc quê hương cháy, không sầu hận quê hương chết chóc. Ở đây, chúng ta không thấy dấu giầy đinh giặc xâm lăng, không hầm hố chiến lược, không lo bồng bế nhau rời bỏ làng thôn. Ôi cái chiều quê ngày xưa, cái chiều quê mọi người chuyện trò với nhau đời sống thần tiên có là nỗi ám ảnh cho những ai luôn hò hét diệt thù cứu quê, dựng lại quê hương ? Riêng tôi dù đã cạn nước mắt, mỗi khi hát Chiều quê của Hoàng Quý, tôi vẫn rơm rơm lệ. Chỉ có hai bản nhạc khiến tôi xúc động năm này qua năm khác (chắc chắn, xúc động suốt đời) là bản Trường cũ (hình như của Tô Hải) và Chiều quê. Lạ thay, đó không phải là những bản nhạc thất tình rên rỉ sướt mướt. Tôi nói, có lẽ tôi là người yêu mến Hoàng Quý nhất. Tôi muốn nói lại: chắc chắn, tôi là người yêu mến Hoàng Quý nhất. Âm nhạc Hoàng Quý có sức truyền cảm mãnh liệt. Với tôi, dĩ nhiên. Nhiều người không biết Hoàng Quý. Nhiều người đã biết Hoàng Quý và đã quên Hoàng Quý. Tôi thì không bao giờ quên Hoàng Quý. Yêu mến Hoàng Quý tôi thấy có bổn phận phải nói cho ai chưa biết Hoàng Quý nên biết về một nhạc sĩ tài hoa, trong sạch và lý tưởng. Một nhạc sĩ tâm hồn Hướng Đạo. Một nhạc sĩ mà tuổi trẻ Việt Nam phải làm sống dậy, tôn vinh và nhạc sử phải đặt ông ở một địa vị xứng đáng. Tôi không muốn chỉ có riêng tôi nhắc nhớ Hoàng Quý trong những cuốn truyện của tôi...
Duyên Anh
(Saigon 12-3-1974)
avatar
minhthanh
Admin

Tổng số bài gửi : 969
Join date : 30/05/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết