Quán Thời Gian
Hân hoan đón mừng quý khách đến với Quán Thời Gian!

Thơ MƯỜNG MÁN

Go down

Thơ MƯỜNG MÁN

Bài gửi  minhthanh on Thu Aug 30, 2012 11:55 am



Mường Mán tên thật là:

Trần Văn Quảng,
sinh ngày 20.5.1947.
Quê gốc: An Tuyền ( Chuồn ), Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế.
Hiện sống ở Sài Gòn,
Cựu phóng viên chiến trường miền nam trước 1975
Hiện làm việc tại Công Ty văn hoá Phương Nam.
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và Hội Điện ảnh Việt Nam .

Tác phẩm đã xuất bản: Lá tương tư (truyện dài, 1974); Một chút mưa thơm (1974); Hồng Hạ (tiểu thuyết, 1989); Thương nhớ người dưng (1989); Kiều Dũng (tiểu thuyết, 1989); Ngon hơn trái cấm (tiểu thuyết, 1989); Sớm mai (1990); Người đàn ông tội nghiệp của tôi (1990); Mùa thu tóc rối (1990); Chiều vàng hoa cúc (1992); Trộm trải vườn người (1994); Bỡo nước long đong (1995); Trăng không mùa (1995); Những ràng buộc êm ái (tập tn, 1995); Vọng (tập thơ, 1995); và những kịch bản phim truyện, phim truyền hình: Người trong cuộc (1988); Tiếng đờn Kìm (1996); Trăng không màu (1996); Gió qua miền tối sáng (viết chung, 1996).
avatar
minhthanh
Admin

Tổng số bài gửi : 969
Join date : 30/05/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thơ MƯỜNG MÁN

Bài gửi  minhthanh on Thu Aug 30, 2012 11:59 am


QUA MẤY NGÕ HOA



Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi o nớ chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn qúa chao ôi là tội
Tay nhớ ai mà tay bối rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường có về qua mấy ngõ hoa
Đừng có liếc mắt nhìn ong bướm
Có chi mô mà chân luống cuống
Cứ tà tà ta bước chung đôi
Đi một mình tim sẽ mồ côi
Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp
Để tóc rối cần chi phải kẹp
Nắng sẽ chia ngàn sợi tơ huyền
Buộc hồn O vào những cánh chim
Bay lên đỉnh hồn anh ngủ đậu
Cứ mím môi rứa là rất xấu
O cười tươi duyên dáng vô cùng
Cho anh nhìn những hạt răng xinh
Cho anh đổi nghìn ngày thơ dại
Mắt cứ nguýt nghĩa là sắp háy
Cứ riếc đi giận nữa càng vui
Gót chân đưa bước mộng bồi hồi
Anh chợt thấy trần gian rất chật
Không ngó anh răng nhìn xuống đất
Đất có chi đẹp đè mô nì
Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
Anh hỏi mãi răng O không nói
Tình im lặng tình cao vời vợi
Hay nói ra sợ dế giun cười
Sợ phố ghen và đổ mưa rơi
Sợ chân bước sai hồi tim nhịp
Cứ khoan thai rồi ra cũng kịp
Vạn ngày Xuân chờ đón chung quanh
Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang
Vẫn theo O giờ về tan học
Từ bốn nẻo Đông Tây Nam Bắc
Từ bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Theo nhau về như sáo sang sông
Như chuồn chuồn có đôi có cặp
Chim chìa vôi chuyền cành múa hát
Trên hư không ve cưới mùa Hè
O có nghe suốt dọc đường về
Sỏi đá gọi tên người yêu dấu
Hoa tầm xuân tím hoang bờ dậu
Lòng anh buồn chi lạ rứa tề
Nón nghiêng vành nắng chết đê mê
Anh mê sảng theo chiều rất chậm
Chiều đang rụng vì tình vừa ngấm
Hai hàng cây thương nhớ mặt trời
Chiềøu ni về O nhớ thương ai
Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh
Thuyền suôi giòng ngẩn ngơ nhớ biển
Anh như là phố đứng trông mưa
Anh như là quế nhớ trầm xưa
Sợ một mai O qua mất bóng
Một mai rồi tháng năm sẽ lớn
O nguôi quên những thoáng trời trong
O sẽ quên có một người mong
Một kẻ đứng dọc đường trông đợi
Còn nhớ chi ngôi trường con gái
Lớp học sầu khung cửa giờ chơi
Cặp sách quăng đâu đó mất rồi
Vì O bận tay bồng tay bế
Chuyện hôm ni sẽ thành chuyện kể
Những lúc chiều đem nắng sang sông
O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
Mình nhớ ai mà buồn chi lạ

Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn qúa chao ôi là tội


MƯỜNG MÁN.


Được sửa bởi minhthanh ngày Thu Aug 30, 2012 12:12 pm; sửa lần 1.
avatar
minhthanh
Admin

Tổng số bài gửi : 969
Join date : 30/05/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thơ MƯỜNG MÁN

Bài gửi  minhthanh on Thu Aug 30, 2012 12:07 pm

VỀ



Về ngang qua đường cũ
Lá vẫn xanh nguyên màu
Có đôi chùm hoa lạ
Chợt tím vì mong nhau

Về ngang qua quán cũ
Nhạc vẫn vang trong chiều
Lời ca như sóng vỗ
Cuốn lòng ta bay theo

Về ngang qua sông cũ
Đò xưa nay đã già
Trăng hẹn hò thuở nọ
Giờ tách bến nào xa

Về ngang qua phố cũ
Lòng đàn theo nhạc mưa
Ngỡ hai đứa còn đứng
Chụm đầu dưới hiên xưa

Về ngang qua trường cũ
Không dưng thèm vu vơ
Trái me ai chia nửa
Đến bao giờ thôi chua ?
avatar
minhthanh
Admin

Tổng số bài gửi : 969
Join date : 30/05/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thơ MƯỜNG MÁN

Bài gửi  minhthanh on Thu Aug 30, 2012 12:12 pm


TÌNH ĐÔI KHI



Tình đôi khi là muối
Chắt lọc từ tháng năm
Qua sông dài biển rông
Còn nguyên vị ngọt đằm

Tình đôi khi là ngọc
sáng hơn cả trăng rằm
Rồi không dưng chợt mất
Hóa nghìn trùng xa xăm

Tình đôi khi là đạn
Bắn vỡ lòng giá băng
Khiến trái tim câm điếc
Biết cười và nói năng

Tình đôi khi là tội
lạnh thầm trên gối chăn
Không ai ngoài chiếc bóng
Dỗ dành ta ăn năn

Tình đôi khi thoáng chốc
Mà ngậm ngùi trăm năm
Em đã từng đâu đó
Anh mãi còn long đong
avatar
minhthanh
Admin

Tổng số bài gửi : 969
Join date : 30/05/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thơ MƯỜNG MÁN

Bài gửi  minhthanh on Thu Aug 30, 2012 12:19 pm


NGỒI NGHE



Ngồi nghe nắng bên sông tan vỡ
Tụng rất thầm, kinh tiễn ngày đi
Dăm chiếc lá dùng dằng không nỡ
Buông trôi đời xuống mặt sóng kia

Ngồi nghe nước qua cầu lặng lẽ
Bèo nghĩ gì trên nhánh phân ly
Em ngàn năm vẫn là bến lạ
Thuyền ta trôi chưa đến, bởi vì...

Ngồi nghe gió đi rong qua chợ
Ầm ỉ rao mua bán tình si
Ta lục những ngăn tình xưa cũ
Chợt ngẩn ngơ thấy chẳng còn gì

Ngồi nghe phố vội vàng khép cửa
Bao rượu tình tràn rót chén khuya
Ta khờ khạo giao tim em giữ
Rượu đêm này hồ dễ ai chia.
avatar
minhthanh
Admin

Tổng số bài gửi : 969
Join date : 30/05/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

THƠ VIẾT Ở ĐÀ LẠT

Bài gửi  minhthanh on Tue Sep 18, 2012 3:02 pm



Chợt thấy đôi khi lòng là quán
Trống tênh dăm ghế bụi mốc cời
Chờ nhau
Bếp đã thành tro nguội
Tay cũng đành
Mười ngón pha phôi

Chợt thấy đôi khi lòng là sóng
Cuốn tim bay theo bước chân người
Ngã bảy ngã ba
Tình mất bóng
Ngậm riêng mình nửa mảnh
Trăng phai

Chợt thấy đôi khi đời quá mệt
Ta rủ ta lên núi rong chơi
Cám ơn em
Đóa quì độ lượng
Đã hồn nhiên
Mở cửa đất trời...
avatar
minhthanh
Admin

Tổng số bài gửi : 969
Join date : 30/05/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thơ MƯỜNG MÁN

Bài gửi  minhthanh on Tue Sep 18, 2012 3:07 pm



THEO EM ĐI CHỢ
(tặng Phương Bình hiền nội)


Theo em đi vào chợ đông
Ngọn rau con cá lòng vòng theo nhau
Lá trầu đi tìm buồng cau
Hỏi vôi nồng có giữ màu hồng xưa

Theo em đi vào chợ trưa
Vịt nằm trên thớt nuối mưa giữa dòng
Gà trụi tương tư cơn giông
Về đâu tiếng gáy bạt lòng xóm thôn

Theo em đi chợ chiều hôm
Gặp mắm Châu Đốc nhớ cồn sóng xao
Gặp tuổi thơ của thời nào
Trong tô bún Huế ngọt ngào vị quê

Theo em trăm nẻo đi về
Chợ tỉnh đã trải chợ mê đã từng
Sao lòng cứ mãi băn khoăn
Người ta mua bán sắc không làm gì

Theo em đi chợ đôi khi
Hình còn trong quán bóng đi ngoài đường
Buồn rao bán khắp mười phương
Riêng vui giữ lại mình nhường nhau… mua.


Được sửa bởi minhthanh ngày Tue Sep 18, 2012 3:16 pm; sửa lần 1.
avatar
minhthanh
Admin

Tổng số bài gửi : 969
Join date : 30/05/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thơ MƯỜNG MÁN

Bài gửi  minhthanh on Tue Sep 18, 2012 3:13 pm



LỠ

Phải chi ta đừng lớn khôn
Tâm hồn cứ mãi trẻ con không già
Đi rong trong cõi người ta
Trái tim chỉ biết ... hát và yêu thương

Phải chi trái đất hình vuông
Quanh năm đừng có tai ương dập vùi
Sớm hôm, chỉ một tiếng cười
Quay vòng nhật nguyệt giữa đời thong dong

Muộn rồi, ta lỡ lớn khôn
Và trái đất cũng lỡ ... tròn từ lâu
Hạnh phúc mình lỡ cho nhau
Cái vui xẻ nửa, cái sầu chia đôi

Vốn lời chung một cuộc chơi
Bi hài lắm bận khóc cười được thua
Ngủ đi em, giống trẻ thơ
Quên bao cay đắng chát chua đã từng

Mơ đi, mộng thật phiêu bồng
Lang thang trên tận cõi hồng trên mây
Sớm mai tiếp tục tỉnh say
Thuỷ chung với mặt đất này ...
... và anh !
avatar
minhthanh
Admin

Tổng số bài gửi : 969
Join date : 30/05/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Thơ MƯỜNG MÁN

Bài gửi  Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết